taito-oct9th:

Chẳng ai biết bao giờ là lần cuối đã phải lòng rồi thì cứ thế yêu thôi đời phức tạp, yêu thương nên đơn giản chẳng mấy mà già, chẳng mấy mà xa!
- September Rain

taito-oct9th:

Chẳng ai biết bao giờ là lần cuối
đã phải lòng rồi thì cứ thế yêu thôi
đời phức tạp, yêu thương nên đơn giản
chẳng mấy mà già,
chẳng mấy mà xa!


- September Rain

(via ryul-babo)

pygenki:

Và rồi tôi biết không nên tin vào thứ ánh sáng mê hoặc ấy. Nhiều năm trôi qua như vậy lẽ nào không đủ để tôi hiểu thêm. Tình yêu thời trẻ ngây thơ, cuồng nhiệt nhưng ảo tưởng. Trưởng thành rồi mới biết, cuộc sống khắc nghiệt biết bao. Từ đó tôi học cách giấu cảm xúc kỹ hơn, mỗi ngày đều phải tô vẻ cho mình rất nhiều gương mặt. Và rồi tôi hiểu nhiều mặt nạ không hẳn đã xấu như tôi vẫn nghĩ….. 
Giấu Mình - Py Genki

pygenki:

Và rồi tôi biết không nên tin vào thứ ánh sáng mê hoặc ấy. Nhiều năm trôi qua như vậy lẽ nào không đủ để tôi hiểu thêm. Tình yêu thời trẻ ngây thơ, cuồng nhiệt nhưng ảo tưởng. Trưởng thành rồi mới biết, cuộc sống khắc nghiệt biết bao. Từ đó tôi học cách giấu cảm xúc kỹ hơn, mỗi ngày đều phải tô vẻ cho mình rất nhiều gương mặt. Và rồi tôi hiểu nhiều mặt nạ không hẳn đã xấu như tôi vẫn nghĩ….. 

Giấu Mình - Py Genki

(via jini83)

nhatkycuaca:

"Đôi khi mình cảm thấy buồn. Không biết nữa. Giống như chúng ta cứ lặng lẽ mà trôi tuột khỏi đời nhau. Chúng ta mỗi ngày cứ từ từ thay đổi mà không có mặt của nhau. Và một ngày nào đó khi tất cả gặp lại, chúng ta đã là những người khác, những người khác đầy khoảng cách và giữa kẽ. Gần như những người xa lạ. 

Điều duy nhất còn ràng buộc chúng ta là quá khứ. Nhưng đôi khi nhìn lại, mình cảm thấy rất mơ hồ. Một quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng, càng cố gắng chạm đến thì nó lại càng xa xăm.”

nhatkycuaca:

"Đôi khi mình cảm thấy buồn. Không biết nữa. Giống như chúng ta cứ lặng lẽ mà trôi tuột khỏi đời nhau. Chúng ta mỗi ngày cứ từ từ thay đổi mà không có mặt của nhau. Và một ngày nào đó khi tất cả gặp lại, chúng ta đã là những người khác, những người khác đầy khoảng cách và giữa kẽ. Gần như những người xa lạ.

Điều duy nhất còn ràng buộc chúng ta là quá khứ. Nhưng đôi khi nhìn lại, mình cảm thấy rất mơ hồ. Một quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng, càng cố gắng chạm đến thì nó lại càng xa xăm.”

(via aiaitangtu)

(Source: kittypackards, via lanvinla)

(Source: k-ryzys, via lanvinla)

february-wooden-fish:

Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…Vẫn mơ về em | Hồng Cửu

february-wooden-fish:


Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…


Vẫn mơ về em | Hồng Cửu

(via lanvinla)

"If you want me in your life, put me there. I shouldn’t be fighting for a spot."

- (via picsandquotes)
mocdieptu:

* Tất cả mọi thứ đều có khả năng tái sử dụng, trừ người yêu cũ. *#mocdieptu

mocdieptu:

* Tất cả mọi thứ đều có khả năng tái sử dụng, trừ người yêu cũ. *

#mocdieptu

drmng:

Life is unfair. You put someone first who puts you second. You study your ass off for a final only to get a C. You give 110% to someone in a relationship who only gives 40%. You’re there for a best friend at 3:00am and the next day they don’t pick up their phone. It seems like you’re giving everyone everything, and they’re just walking away with it.

(Source: shehlovee, via taito-oct9th)

somewhereifindyou:

a l o n e

somewhereifindyou:

a l o n e

(via di-apr)

"Người ta nói, cô đơn lâu ngày làm trái tim chai sạn, thấy không đúng chút nào. Cô đơn lâu ngày, làm tim yếu mềm hơn, dễ đập loạn nhịp khi có một cử chỉ ân cần, quan tâm bất chợt. Rồi lại tự dằn vặt mình giữa hai chiều suy nghĩ, có nên để tim thử thổn thức một lần nữa hay không."

- Lưng chừng cô đơn - Nguyễn Ngọc Thạch (via milo-skyaholic)

(via di-apr)

(via lanvinla)

tranng:

"Nếu em nói, em không đặt hi vọng vào người khác, chắc là nhiều người sẽ xem em như một cô gái bi quan, trái tim vỡ nát, mất niềm tin vào cuộc sống. Vân vân. Thực ra, em rất yêu cuộc sống. Dù em có là một nhân vật trong đó hay không. Em yêu con người, đến nỗi nhìn họ yêu nhau thôi em cũng vui rồi. Em thích màu đen, nhưng kính thưa các loại màu còn lại em đều thấy đẹp hết. Em tin vào thiên hướng lương thiện của con người. Nhưng em không đặt hi vọng vào họ…”

tranng:

"Nếu em nói, em không đặt hi vọng vào người khác, chắc là nhiều người sẽ xem em như một cô gái bi quan, trái tim vỡ nát, mất niềm tin vào cuộc sống. Vân vân. Thực ra, em rất yêu cuộc sống. Dù em có là một nhân vật trong đó hay không. Em yêu con người, đến nỗi nhìn họ yêu nhau thôi em cũng vui rồi. Em thích màu đen, nhưng kính thưa các loại màu còn lại em đều thấy đẹp hết. Em tin vào thiên hướng lương thiện của con người. Nhưng em không đặt hi vọng vào họ…

(Source: sunggyu, via lanabii)

savienlac:

“Tôi không cao thêm nữa, cũng chẳng còn cái gì khác biệt trên người khiến bản thân bối rối như hồi 12 tuổi. Tôi bắt đầu trở nên im lặng với cả những điều mà mình không biết. Bản tính tò mò cứ như thế phai mờ dần, rồi trở thành thờ ơ. Và cũng đã lâu lắm rồi, tôi cũng chẳng nhớ được cảm giác thoải mái vào những buổi chiều, bên dưới những đám mây nữa. Khi bầu trời xanh của tôi sau đó bị bức màn dày che mất một nửa, còn tôi thì quá lười biếng để ra ngoài tìm một nửa còn lại.
…
Và rồi tôi bắt đầu hiểu những thứ mà chị tôi thường bảo mỗi khi tò mò gì đó.
Khi nào lớn mày sẽ hiểu.
Những câu chuyện cổ tích cứ thế phai màu, rồi trở thành trắng đen. Những bức tranh tôi vẽ cho tương lai cứ như thế mà vụn vỡ. Những mảng màu cứ như thế mà xám xịt dần, những mộng ước là không thực, và chẳng bao giờ tìm được một cái hố thỏ trong khu vườn của Alice nữa.
Tất cả những kí ức cứ quay về, vây chặt, rồi rời đi, những gì còn lại chỉ là một cảm giác rất mơ hồ.
Tiếc nuối. 
Tôi muốn quay về, nhưng không kịp nữa rồi.
Đến lúc nào đó, tôi nhận ra mình không lớn nữa.”
(Đến lúc nào đó, tôi nhận ra mình không lớn nữa - Vũ Trụ Màu Lam)

savienlac:

Tôi không cao thêm nữa, cũng chẳng còn cái gì khác biệt trên người khiến bản thân bối rối như hồi 12 tuổi. Tôi bắt đầu trở nên im lặng với cả những điều mà mình không biết. Bản tính tò mò cứ như thế phai mờ dần, rồi trở thành thờ ơ. Và cũng đã lâu lắm rồi, tôi cũng chẳng nhớ được cảm giác thoải mái vào những buổi chiều, bên dưới những đám mây nữa. Khi bầu trời xanh của tôi sau đó bị bức màn dày che mất một nửa, còn tôi thì quá lười biếng để ra ngoài tìm một nửa còn lại.

Và rồi tôi bắt đầu hiểu những thứ mà chị tôi thường bảo mỗi khi tò mò gì đó.

Khi nào lớn mày sẽ hiểu.

Những câu chuyện cổ tích cứ thế phai màu, rồi trở thành trắng đen. Những bức tranh tôi vẽ cho tương lai cứ như thế mà vụn vỡ. Những mảng màu cứ như thế mà xám xịt dần, những mộng ước là không thực, và chẳng bao giờ tìm được một cái hố thỏ trong khu vườn của Alice nữa.

Tất cả những kí ức cứ quay về, vây chặt, rồi rời đi, những gì còn lại chỉ là một cảm giác rất mơ hồ.

Tiếc nuối. 

Tôi muốn quay về, nhưng không kịp nữa rồi.

Đến lúc nào đó, tôi nhận ra mình không lớn nữa.”

  • (Đến lúc nào đó, tôi nhận ra mình không lớn nữa - Vũ Trụ Màu Lam)

(via lamnhat)

"A flower does not think of competing to the flower next to it. It just blooms."

-

Zen Shin Talks  

Everything you love is here

(via lovequotesrus)

(Source: serymn, via lovequotesrus)