nhatkycuaca:

Nhiều lúc chỉ muốn ngồi chỗ nào nhiều gió để không làm gì cả, ngồi thế thôi…

nhatkycuaca:

Nhiều lúc chỉ muốn ngồi chỗ nào nhiều gió để không làm gì cả, ngồi thế thôi…

(Source: courtneywirthit)

shark-up:

 

Spring(catlock)

(Source: sevnilock, via dannie2907)

tuesmonlilas:

● “Mỗi người đều hy vọng bản thân sẽ gặp được một người như vậy: Khi bạn bị hàm oan, anh ta tin tưởng bạn. Khi bạn bị nói xấu, anh ta che chở cho bạn.Khi bạn thất vọng, anh ta luôn bên cạnh bạn.Nhưng tiếc thay, cuộc sống này không đẹp như thế, nó chỉ có thể mang đến cho bạn một người thế này :Khi bạn bị hàm oan, anh ta nghi ngờ bạn. Khi bạn bị nói xấu, anh ta lạnh lùng với bạn.Khi bạn thất vọng, anh ta rời xa bạn.Trên đời này, khoảng cách xa nhất chính là “Là thật sao?”. Nhưng khoảng cách gần nhất chính là “Anh tin em”.● Dịch: Thiên Lam
►Tu Es Mon Lilas

tuesmonlilas:

● “Mỗi người đều hy vọng bản thân sẽ gặp được một người như vậy: 
Khi bạn bị hàm oan, anh ta tin tưởng bạn. 
Khi bạn bị nói xấu, anh ta che chở cho bạn.
Khi bạn thất vọng, anh ta luôn bên cạnh bạn.

Nhưng tiếc thay, cuộc sống này không đẹp như thế, nó chỉ có thể mang đến cho bạn một người thế này :
Khi bạn bị hàm oan, anh ta nghi ngờ bạn. 
Khi bạn bị nói xấu, anh ta lạnh lùng với bạn.
Khi bạn thất vọng, anh ta rời xa bạn.

Trên đời này, khoảng cách xa nhất chính là “Là thật sao?”. Nhưng khoảng cách gần nhất chính là “Anh tin em”.

● Dịch: Thiên Lam

Tu Es Mon Lilas

(via kitesquotes)

kitesquotes:

"Lý do cho việc thích đi học :Một là có rất nhiều bạn, có nhiều bạn thì có thể rủ chúng nó chơi đủ trò hoặc thậm chí trốn học tập thể.Hai là đi học mới biết chữ. Biết chữ mới có thể đọc truyện tranh.Hết rồi, thực sự chỉ có bấy nhiêu lý do thôi. Nếu có được thêm lý do nào chứng minh việc học rất hay và bổ ích, thì đó là của bố mẹ tôi, chứ không phải tự tôi thấy thế.”{Trẻ con phố Hàng - Bạch Ngọc Hoa}des by nyan_neko@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Lý do cho việc thích đi học :
Một là có rất nhiều bạn, có nhiều bạn thì có thể rủ chúng nó chơi đủ trò hoặc thậm chí trốn học tập thể.
Hai là đi học mới biết chữ. Biết chữ mới có thể đọc truyện tranh.
Hết rồi, thực sự chỉ có bấy nhiêu lý do thôi. Nếu có được thêm lý do nào chứng minh việc học rất hay và bổ ích, thì đó là của bố mẹ tôi, chứ không phải tự tôi thấy thế.”

{Trẻ con phố Hàng - Bạch Ngọc Hoa}
des by nyan_neko@Kitesvn.com

(via kitesquotes)

(Source: blog.avisiblesignofmyown.com, via cafekoduong)

kitesquotes:

"Rốt cuộc thì chúng ta học cách mỉm cười đến nỗi trở thành một người không dám khóc."{Dịch: Thiên Lam}des by bearology@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Rốt cuộc thì chúng ta học cách mỉm cười đến nỗi trở thành một người không dám khóc."

{Dịch: Thiên Lam}
des by bearology@Kitesvn.com

(via sickenoughtodie)

tieubaoboi:

"Mình đã nghĩ rất nhiều ngày qua. Mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do của nó. Duyên mệnh cho mình gặp lại cậu, không phải là không lý do. Nếu lần đó cách đây ba năm, mình gặp cậu giữa nắng hạ sắp tan và trời thu xanh thẳm thì giờ đây một lần nữa trong những khoảng dây dưa giữa hạ và thu, chúng mình lại tái ngộ. Lần đầu là cho yêu thương, lần này là cho lãng quên. Và mình hy vọng đó là lần duy nhất. Cậu ơi. Suốt ba năm qua mình chưa bao giờ ngưng thích cậu, nhưng trong lòng mình vẫn hiểu rõ đó là tình cảm không có đường đi, mình sẽ dừng lại, sẽ phải dừng lại thôi. Nếu còn tiếp tục, có lẽ mình sẽ chết. Mình sẽ chết lưng chừng giữa giao mùa đông xuân, khi giá lạnh vẫn còn mà lòng người đã khát khao hơi ấm. Tình cảm của mình cho cậu đã loanh quanh suốt nhiều năm trời, hèn mọn và bé nhỏ ẩn trong cái góc giao mùa lãng quên ấy. Cậu không thể biết, cậu không thể hiểu, mình cũng chưa từng trách cậu, cũng chưa từng chờ mong hay truy cầu điều gì. Tình cảm của mình dù có méo mó và xấu xí, nhưng vẫn luôn cổ điển và ngây thơ cơ mà. Trong bao năm qua mình đã đem lòng yêu đặt vào một không gian nhỏ hẹp, nhưng càng bước nhiều hơn, đất trời rộng lớn bao la, tinh cầu của mình lại càng xa cách, chúng mình giữa không gian ngút ngàn và không còn cạnh kề, mình hiểu, dù có cách nhau một gan tay hay gặp lại bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng mình vẫn không thể gần nhau. Cậu cũng hiểu điều đó mà. Khi đem tình cảm của mình đặt vào khoảng không rộng lớn hơn, mình cũng đã hiểu rằng, mọi thứ trên đời này đều có đường lui. Duyên mệnh đã cho cậu hiện diện trong cuộc đời mình lần nữa, nếu mình đã chấp nhận không thể nắm lấy, thì đó là đường lui của mình, là kết thúc của mình, là lãng quên của mình. Mình vẫn thích cậu, nhưng điều đó đâu có ý nghĩa gì nhiều lắm đâu. Giữa trời cao đất rộng, tình cảm mình nắm trên tay cũng trở nên nhỏ bé và vụn vặt. Và thật vui vì đã hội ngộ, để mình có thể rõ ràng và chân thật lần nữa.”
— Yên Nhiên
Cô ấy như nhìn thấu tâm can mình mà viết ra vậy.

tieubaoboi:

"Mình đã nghĩ rất nhiều ngày qua. Mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do của nó.

Duyên mệnh cho mình gặp lại cậu, không phải là không lý do. Nếu lần đó cách đây ba năm, mình gặp cậu giữa nắng hạ sắp tan và trời thu xanh thẳm thì giờ đây một lần nữa trong những khoảng dây dưa giữa hạ và thu, chúng mình lại tái ngộ.

Lần đầu là cho yêu thương, lần này là cho lãng quên.

Và mình hy vọng đó là lần duy nhất.

Cậu ơi.

Suốt ba năm qua mình chưa bao giờ ngưng thích cậu, nhưng trong lòng mình vẫn hiểu rõ đó là tình cảm không có đường đi, mình sẽ dừng lại, sẽ phải dừng lại thôi. Nếu còn tiếp tục, có lẽ mình sẽ chết. Mình sẽ chết lưng chừng giữa giao mùa đông xuân, khi giá lạnh vẫn còn mà lòng người đã khát khao hơi ấm. Tình cảm của mình cho cậu đã loanh quanh suốt nhiều năm trời, hèn mọn và bé nhỏ ẩn trong cái góc giao mùa lãng quên ấy. Cậu không thể biết, cậu không thể hiểu, mình cũng chưa từng trách cậu, cũng chưa từng chờ mong hay truy cầu điều gì. Tình cảm của mình dù có méo mó và xấu xí, nhưng vẫn luôn cổ điển và ngây thơ cơ mà.

Trong bao năm qua mình đã đem lòng yêu đặt vào một không gian nhỏ hẹp, nhưng càng bước nhiều hơn, đất trời rộng lớn bao la, tinh cầu của mình lại càng xa cách, chúng mình giữa không gian ngút ngàn và không còn cạnh kề, mình hiểu, dù có cách nhau một gan tay hay gặp lại bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng mình vẫn không thể gần nhau. Cậu cũng hiểu điều đó mà.

Khi đem tình cảm của mình đặt vào khoảng không rộng lớn hơn, mình cũng đã hiểu rằng, mọi thứ trên đời này đều có đường lui.

Duyên mệnh đã cho cậu hiện diện trong cuộc đời mình lần nữa, nếu mình đã chấp nhận không thể nắm lấy, thì đó là đường lui của mình, là kết thúc của mình, là lãng quên của mình.

Mình vẫn thích cậu, nhưng điều đó đâu có ý nghĩa gì nhiều lắm đâu. Giữa trời cao đất rộng, tình cảm mình nắm trên tay cũng trở nên nhỏ bé và vụn vặt.

Và thật vui vì đã hội ngộ, để mình có thể rõ ràng và chân thật lần nữa.”

— Yên Nhiên

Cô ấy như nhìn thấu tâm can mình mà viết ra vậy.

(Source: kittiezandtittiez, via lanvinla)

caihoden:

#75
Tôi luôn có một nỗi ám ảnh kỳ lạ về sự sở hữu.Đối với tôi, những thứ mà tôi biết đến, đã chạm qua đều là của tôi. Tôi chiếm hữu ngay cả những thứ nhỏ nhặt nhất. Tôi không thích chia sẻ gu thẩm mỹ, phim ảnh, âm nhạc,… như những đứa con gái khác hay làm.Tôi sẽ vô cùng khó chịu và bực bội khi thấy đứa bạn mình bắt chước đi thích một thứ mà tôi yêu thích, ngay sau khi tôi kể về sở thích này của tôi cho nó biết.Khi nó hỏi tôi dạo này đang nghe nhạc gì, xem phim gì,… Tôi nửa muốn trả lời, nửa lại không. Kiểu như một nửa con người còn lại trong tôi cảm thấy mình có giá trị và thỏa mãn khi có một người khác coi sở thích của mình là hình mẫu. Còn 1 nửa còn lại, là thói quen chiếm hữu vô cùng lớn của tôi.Đối với tôi, để trở thành 1 thứ thân thuộc của tôi thì phải hoàn toàn là của tôi. Như “bạn THÂN” chẳng hạn. Tôi quan niệm 1 người bạn được cho là thân khi người đó cũng chỉ có mình tôi là bạn. Người đó không chia sẻ mọi chuyện với ai ngoài tôi, không chơi với ai ngoài tôi, không nói chuyện với ai ngoài tôi, không nhìn ai khác ngoài tôi. Chúng tôi là trung tâm cuộc sống của nhau. Tôi luôn khao khát, và nỗi khao khát ấy lớn đến nỗi thành ám ảnh. Một người chỉ cho riêng mình tôi.Thật bệnh hoạn phải không?Tôi luôn giấu ý nghĩ này vì trên đời còn tồn tại 1 thứ gọi là “tự do cá nhân”. Dù là bạn thân của nhau nhưng bạn vẫn có quyền đi giao du, nói chuyện và kết bạn với những người khác. Đó là cách mà quan hệ xã hội của bạn phong phú và đầy màu sắc. Ngay cả người yêu, vợ chồng,… cũng có tự do cá nhân. Và sẽ không ai chấp nhận cái bản tính chiếm hữu của tôi, họ sẽ bỏ đi ngay khi biết được bản chất thật của tôi.Đó là lý do vì sao tôi đã luôn giấu diếm. Đó là lý do vì sao tôi luôn khó chịu nhưng vẫn phải làm mặt tươi cười và trở thành 1 con người hào phóng. Đó là lý do vì sao tôi không muốn có 1 mối quan hệ quá sâu sắc, tôi sợ. Đó là lý do vì sao đối với tôi, tôi không có bạn thân. Đó là lý do vì sao tôi luôn cô độc.Đôi lúc tôi cảm thấy quá mệt mỏi với tính nết này của mình. Nó giống như 1 khối u ác tính không thể chữa khỏi, cứ lớn dần, lớn dần, mà tôi ước có thể phẫu thuật cắt bỏ ngay lập tức.

caihoden:

#75

Tôi luôn có một nỗi ám ảnh kỳ lạ về sự sở hữu.
Đối với tôi, những thứ mà tôi biết đến, đã chạm qua đều là của tôi. Tôi chiếm hữu ngay cả những thứ nhỏ nhặt nhất. Tôi không thích chia sẻ gu thẩm mỹ, phim ảnh, âm nhạc,… như những đứa con gái khác hay làm.
Tôi sẽ vô cùng khó chịu và bực bội khi thấy đứa bạn mình bắt chước đi thích một thứ mà tôi yêu thích, ngay sau khi tôi kể về sở thích này của tôi cho nó biết.
Khi nó hỏi tôi dạo này đang nghe nhạc gì, xem phim gì,… Tôi nửa muốn trả lời, nửa lại không. Kiểu như một nửa con người còn lại trong tôi cảm thấy mình có giá trị và thỏa mãn khi có một người khác coi sở thích của mình là hình mẫu. Còn 1 nửa còn lại, là thói quen chiếm hữu vô cùng lớn của tôi.

Đối với tôi, để trở thành 1 thứ thân thuộc của tôi thì phải hoàn toàn là của tôi. Như “bạn THÂN” chẳng hạn. Tôi quan niệm 1 người bạn được cho là thân khi người đó cũng chỉ có mình tôi là bạn. Người đó không chia sẻ mọi chuyện với ai ngoài tôi, không chơi với ai ngoài tôi, không nói chuyện với ai ngoài tôi, không nhìn ai khác ngoài tôi. Chúng tôi là trung tâm cuộc sống của nhau. Tôi luôn khao khát, và nỗi khao khát ấy lớn đến nỗi thành ám ảnh. Một người chỉ cho riêng mình tôi.

Thật bệnh hoạn phải không?

Tôi luôn giấu ý nghĩ này vì trên đời còn tồn tại 1 thứ gọi là “tự do cá nhân”. Dù là bạn thân của nhau nhưng bạn vẫn có quyền đi giao du, nói chuyện và kết bạn với những người khác. Đó là cách mà quan hệ xã hội của bạn phong phú và đầy màu sắc. Ngay cả người yêu, vợ chồng,… cũng có tự do cá nhân. Và sẽ không ai chấp nhận cái bản tính chiếm hữu của tôi, họ sẽ bỏ đi ngay khi biết được bản chất thật của tôi.

Đó là lý do vì sao tôi đã luôn giấu diếm. Đó là lý do vì sao tôi luôn khó chịu nhưng vẫn phải làm mặt tươi cười và trở thành 1 con người hào phóng. Đó là lý do vì sao tôi không muốn có 1 mối quan hệ quá sâu sắc, tôi sợ. Đó là lý do vì sao đối với tôi, tôi không có bạn thân. Đó là lý do vì sao tôi luôn cô độc.

Đôi lúc tôi cảm thấy quá mệt mỏi với tính nết này của mình. Nó giống như 1 khối u ác tính không thể chữa khỏi, cứ lớn dần, lớn dần, mà tôi ước có thể phẫu thuật cắt bỏ ngay lập tức.

the-lady-of-february:

“Em! Mình chẳng gọi nhau là vợ chồng đâu, thật ngớ ngẩn nhỉ. Tôi sẽ gọi em là “em của tôi”, “người tình của tôi”, “người yêu của tôi”, “bạn đời của tôi” hoặc bất cứ mĩ từ nào tôi nghĩ ra mà tôi hay giỏi nghĩ ra biệt danh lắm. Còn em sẽ gọi tôi là gì? Thôi em đừng nói, cứ để dành đi rồi nói cho tôi nghe sau. Em! Tôi hứa sẽ lau dọn nhà cửa, giúp em nấu cơm, rửa bát, cho quần áo vào máy giặt, phơi quần áo, đổ rác, gấp chăn màn, lái xe, ôm em, hôn em, yêu em và sẽ luôn luôn ngủ sau em. Việc của em rất đơn giản: nấu ăn, yêu tôi, dọn nhà, yêu tôi, gấp quần áo, yêu tôi, chăm con, yêu tôi. Nói chung là việc lớn nhất của em: yêu tôi..”
- Em! Mình cưới nhau nhé?

the-lady-of-february:

Em! Mình chẳng gọi nhau là vợ chồng đâu, thật ngớ ngẩn nhỉ. Tôi sẽ gọi em là “em của tôi”, “người tình của tôi”, “người yêu của tôi”, “bạn đời của tôi” hoặc bất cứ mĩ từ nào tôi nghĩ ra mà tôi hay giỏi nghĩ ra biệt danh lắm. Còn em sẽ gọi tôi là gì? Thôi em đừng nói, cứ để dành đi rồi nói cho tôi nghe sau. 

Em! Tôi hứa sẽ lau dọn nhà cửa, giúp em nấu cơm, rửa bát, cho quần áo vào máy giặt, phơi quần áo, đổ rác, gấp chăn màn, lái xe, ôm em, hôn em, yêu em và sẽ luôn luôn ngủ sau em. Việc của em rất đơn giản: nấu ăn, yêu tôi, dọn nhà, yêu tôi, gấp quần áo, yêu tôi, chăm con, yêu tôi. Nói chung là việc lớn nhất của em: yêu tôi..

- Em! Mình cưới nhau nhé?

(via sickenoughtodie)

(Source: vysunflower)

kitesquotes:

”- Thế giới rộng lớn và đàn ông còn nhiều thì có ích gì khi người tôi thích lại không thích tôi.Tình cảm bất hạnh bắt đầu là ở chỗ đó, chứ không phải vì thế giới này hẹp hay vì thiếu đàn ông!- Vậy cô sẽ khóc mãi sao?- Tôi nói là tôi sẽ khóc mãi sao? Anh không thấy tôi còn làm việc sao? Tôi làm việc, tôi ăn, uống rượu và đi chơi với bạn, rồi khi chợt nghĩ đến, khi suy nghĩ chợt đến, tôi mới khóc. Là như thế đấy. Cuộc sống là vậy.”{Yoon Sol - Phim: Discovery of Romance (KBS 2014)}des by HinaNg@Kitesvn.com

kitesquotes:

”- Thế giới rộng lớn và đàn ông còn nhiều thì có ích gì khi người tôi thích lại không thích tôi.
Tình cảm bất hạnh bắt đầu là ở chỗ đó, chứ không phải vì thế giới này hẹp hay vì thiếu đàn ông!
- Vậy cô sẽ khóc mãi sao?
- Tôi nói là tôi sẽ khóc mãi sao? Anh không thấy tôi còn làm việc sao? 
Tôi làm việc, tôi ăn, uống rượu và đi chơi với bạn, rồi khi chợt nghĩ đến, khi suy nghĩ chợt đến, tôi mới khóc. Là như thế đấy. Cuộc sống là vậy.”

{Yoon Sol - Phim: Discovery of Romance (KBS 2014)}
des by HinaNg@Kitesvn.com

englishsnow:

 Indea Vanmerllin

(via tai-to--oct9thofmine)

lovequotesrus:

Everything you love is here

(Source: wolferspussycat)

"Em vì anh ta mà đau lòng,vì anh ta mà rơi lệ, anh ta thấy được sao? Khi em cần có người để tựa vào, cần có người an ủi, anh ta ở đâu? Nhiều năm như vậy, em bị cái loại tình yêu với không tới này tra tấn vẫn không đủ ư ?!"

- Trịnh Minh Hạo | Mãi mãi là bao xa? - (via chuanghiratengihayhohet)

(via nhatkycuaca)