february-wooden-fish:

"Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt.Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu…”

february-wooden-fish:

"Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt.
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu…”

(Source: itcuddles, via sutuhobao)

february-wooden-fish:

“Chúng ta không còn là những người của năm xưa nữa, mãi mãi không thể tìm lại tình yêu lúc ban đầu. Sau này, anh có cuộc sống riêng của anh, em sẽ không bao giờ đến làm phiền anh nữa. Còn bây giờ, em chỉ muốn nói với anh một câu cảm ơn. Cám ơn anh đã mang đến cho em những ngày tháng tuổi xuân tươi đẹp và hạnh phúc.
 Anh mãi là hồi ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời em, là động lực lớn nhất cho em trong suốt những năm vừa rồi.
 Có lẽ, cả đời này em sẽ mãi mãi không quên được anh, nhưng em sẽ cố gắng học cách đối diện với anh bằng một trái tim bình thản. Tạm biệt anh…”

—  Mong ước lâu bền | Trúc Âm

february-wooden-fish:

Chúng ta không còn là những người của năm xưa nữa, mãi mãi không thể tìm lại tình yêu lúc ban đầu. Sau này, anh có cuộc sống riêng của anh, em sẽ không bao giờ đến làm phiền anh nữa. Còn bây giờ, em chỉ muốn nói với anh một câu cảm ơn. Cám ơn anh đã mang đến cho em những ngày tháng tuổi xuân tươi đẹp và hạnh phúc.
Anh mãi là hồi ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời em, là động lực lớn nhất cho em trong suốt những năm vừa rồi.
Có lẽ, cả đời này em sẽ mãi mãi không quên được anh, nhưng em sẽ cố gắng học cách đối diện với anh bằng một trái tim bình thản. Tạm biệt anh…”
—  Mong ước lâu bền | Trúc Âm
"Cả đời chưa bao giờ em thử cố sao cho có được cái mình muốn cả. Chưa một lần nào cả. Anh có tin được không ? Anh không thể hiểu sống như vậy là như thế nào đâu. Khi anh đã quen với cuộc sống đó rồi - không bao giờ có được cái mình muốn - thì anh sẽ không còn biết mình muốn gì nữa."

- Biên niên ký chim vặn dây cót | Haruki Murakami  (via thang-9)

(via shin-lady)

"I didn’t become heartless, I just became smarter. My happiness will not depend on someone else. Not anymore."

- (via phuckindope)

(Source: goal-digger-fitnesstilltheend, via nangmuathu)

"Khi bạn cười, cả thế giới cùng cười với bạn; khi bạn khóc, chỉ có một mình bạn khóc mà thôi"

- Trương Ái Linh ngữ lục (via aiaitangtu)

seoulheart:

 

i have to reblog this TT^TT

(Source: vine.co, via lovequotesrus)

nhatkycuaca:

Nhiều lúc chỉ muốn ngồi chỗ nào nhiều gió để không làm gì cả, ngồi thế thôi…

nhatkycuaca:

Nhiều lúc chỉ muốn ngồi chỗ nào nhiều gió để không làm gì cả, ngồi thế thôi…

(Source: courtneywirthit)

shark-up:

 

Spring(catlock)

(Source: sevnilock, via dannie2907)

tuesmonlilas:

● “Mỗi người đều hy vọng bản thân sẽ gặp được một người như vậy: Khi bạn bị hàm oan, anh ta tin tưởng bạn. Khi bạn bị nói xấu, anh ta che chở cho bạn.Khi bạn thất vọng, anh ta luôn bên cạnh bạn.Nhưng tiếc thay, cuộc sống này không đẹp như thế, nó chỉ có thể mang đến cho bạn một người thế này :Khi bạn bị hàm oan, anh ta nghi ngờ bạn. Khi bạn bị nói xấu, anh ta lạnh lùng với bạn.Khi bạn thất vọng, anh ta rời xa bạn.Trên đời này, khoảng cách xa nhất chính là “Là thật sao?”. Nhưng khoảng cách gần nhất chính là “Anh tin em”.● Dịch: Thiên Lam
►Tu Es Mon Lilas

tuesmonlilas:

● “Mỗi người đều hy vọng bản thân sẽ gặp được một người như vậy: 
Khi bạn bị hàm oan, anh ta tin tưởng bạn. 
Khi bạn bị nói xấu, anh ta che chở cho bạn.
Khi bạn thất vọng, anh ta luôn bên cạnh bạn.

Nhưng tiếc thay, cuộc sống này không đẹp như thế, nó chỉ có thể mang đến cho bạn một người thế này :
Khi bạn bị hàm oan, anh ta nghi ngờ bạn. 
Khi bạn bị nói xấu, anh ta lạnh lùng với bạn.
Khi bạn thất vọng, anh ta rời xa bạn.

Trên đời này, khoảng cách xa nhất chính là “Là thật sao?”. Nhưng khoảng cách gần nhất chính là “Anh tin em”.

● Dịch: Thiên Lam

Tu Es Mon Lilas

(via kitesquotes)

kitesquotes:

"Lý do cho việc thích đi học :Một là có rất nhiều bạn, có nhiều bạn thì có thể rủ chúng nó chơi đủ trò hoặc thậm chí trốn học tập thể.Hai là đi học mới biết chữ. Biết chữ mới có thể đọc truyện tranh.Hết rồi, thực sự chỉ có bấy nhiêu lý do thôi. Nếu có được thêm lý do nào chứng minh việc học rất hay và bổ ích, thì đó là của bố mẹ tôi, chứ không phải tự tôi thấy thế.”{Trẻ con phố Hàng - Bạch Ngọc Hoa}des by nyan_neko@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Lý do cho việc thích đi học :
Một là có rất nhiều bạn, có nhiều bạn thì có thể rủ chúng nó chơi đủ trò hoặc thậm chí trốn học tập thể.
Hai là đi học mới biết chữ. Biết chữ mới có thể đọc truyện tranh.
Hết rồi, thực sự chỉ có bấy nhiêu lý do thôi. Nếu có được thêm lý do nào chứng minh việc học rất hay và bổ ích, thì đó là của bố mẹ tôi, chứ không phải tự tôi thấy thế.”

{Trẻ con phố Hàng - Bạch Ngọc Hoa}
des by nyan_neko@Kitesvn.com

(via kitesquotes)

(Source: blog.avisiblesignofmyown.com, via cafekoduong)

kitesquotes:

"Rốt cuộc thì chúng ta học cách mỉm cười đến nỗi trở thành một người không dám khóc."{Dịch: Thiên Lam}des by bearology@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Rốt cuộc thì chúng ta học cách mỉm cười đến nỗi trở thành một người không dám khóc."

{Dịch: Thiên Lam}
des by bearology@Kitesvn.com

(via sickenoughtodie)

tieubaoboi:

"Mình đã nghĩ rất nhiều ngày qua. Mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do của nó. Duyên mệnh cho mình gặp lại cậu, không phải là không lý do. Nếu lần đó cách đây ba năm, mình gặp cậu giữa nắng hạ sắp tan và trời thu xanh thẳm thì giờ đây một lần nữa trong những khoảng dây dưa giữa hạ và thu, chúng mình lại tái ngộ. Lần đầu là cho yêu thương, lần này là cho lãng quên. Và mình hy vọng đó là lần duy nhất. Cậu ơi. Suốt ba năm qua mình chưa bao giờ ngưng thích cậu, nhưng trong lòng mình vẫn hiểu rõ đó là tình cảm không có đường đi, mình sẽ dừng lại, sẽ phải dừng lại thôi. Nếu còn tiếp tục, có lẽ mình sẽ chết. Mình sẽ chết lưng chừng giữa giao mùa đông xuân, khi giá lạnh vẫn còn mà lòng người đã khát khao hơi ấm. Tình cảm của mình cho cậu đã loanh quanh suốt nhiều năm trời, hèn mọn và bé nhỏ ẩn trong cái góc giao mùa lãng quên ấy. Cậu không thể biết, cậu không thể hiểu, mình cũng chưa từng trách cậu, cũng chưa từng chờ mong hay truy cầu điều gì. Tình cảm của mình dù có méo mó và xấu xí, nhưng vẫn luôn cổ điển và ngây thơ cơ mà. Trong bao năm qua mình đã đem lòng yêu đặt vào một không gian nhỏ hẹp, nhưng càng bước nhiều hơn, đất trời rộng lớn bao la, tinh cầu của mình lại càng xa cách, chúng mình giữa không gian ngút ngàn và không còn cạnh kề, mình hiểu, dù có cách nhau một gan tay hay gặp lại bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng mình vẫn không thể gần nhau. Cậu cũng hiểu điều đó mà. Khi đem tình cảm của mình đặt vào khoảng không rộng lớn hơn, mình cũng đã hiểu rằng, mọi thứ trên đời này đều có đường lui. Duyên mệnh đã cho cậu hiện diện trong cuộc đời mình lần nữa, nếu mình đã chấp nhận không thể nắm lấy, thì đó là đường lui của mình, là kết thúc của mình, là lãng quên của mình. Mình vẫn thích cậu, nhưng điều đó đâu có ý nghĩa gì nhiều lắm đâu. Giữa trời cao đất rộng, tình cảm mình nắm trên tay cũng trở nên nhỏ bé và vụn vặt. Và thật vui vì đã hội ngộ, để mình có thể rõ ràng và chân thật lần nữa.”
— Yên Nhiên
Cô ấy như nhìn thấu tâm can mình mà viết ra vậy.

tieubaoboi:

"Mình đã nghĩ rất nhiều ngày qua. Mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do của nó.

Duyên mệnh cho mình gặp lại cậu, không phải là không lý do. Nếu lần đó cách đây ba năm, mình gặp cậu giữa nắng hạ sắp tan và trời thu xanh thẳm thì giờ đây một lần nữa trong những khoảng dây dưa giữa hạ và thu, chúng mình lại tái ngộ.

Lần đầu là cho yêu thương, lần này là cho lãng quên.

Và mình hy vọng đó là lần duy nhất.

Cậu ơi.

Suốt ba năm qua mình chưa bao giờ ngưng thích cậu, nhưng trong lòng mình vẫn hiểu rõ đó là tình cảm không có đường đi, mình sẽ dừng lại, sẽ phải dừng lại thôi. Nếu còn tiếp tục, có lẽ mình sẽ chết. Mình sẽ chết lưng chừng giữa giao mùa đông xuân, khi giá lạnh vẫn còn mà lòng người đã khát khao hơi ấm. Tình cảm của mình cho cậu đã loanh quanh suốt nhiều năm trời, hèn mọn và bé nhỏ ẩn trong cái góc giao mùa lãng quên ấy. Cậu không thể biết, cậu không thể hiểu, mình cũng chưa từng trách cậu, cũng chưa từng chờ mong hay truy cầu điều gì. Tình cảm của mình dù có méo mó và xấu xí, nhưng vẫn luôn cổ điển và ngây thơ cơ mà.

Trong bao năm qua mình đã đem lòng yêu đặt vào một không gian nhỏ hẹp, nhưng càng bước nhiều hơn, đất trời rộng lớn bao la, tinh cầu của mình lại càng xa cách, chúng mình giữa không gian ngút ngàn và không còn cạnh kề, mình hiểu, dù có cách nhau một gan tay hay gặp lại bao nhiêu lần trong cuộc đời, chúng mình vẫn không thể gần nhau. Cậu cũng hiểu điều đó mà.

Khi đem tình cảm của mình đặt vào khoảng không rộng lớn hơn, mình cũng đã hiểu rằng, mọi thứ trên đời này đều có đường lui.

Duyên mệnh đã cho cậu hiện diện trong cuộc đời mình lần nữa, nếu mình đã chấp nhận không thể nắm lấy, thì đó là đường lui của mình, là kết thúc của mình, là lãng quên của mình.

Mình vẫn thích cậu, nhưng điều đó đâu có ý nghĩa gì nhiều lắm đâu. Giữa trời cao đất rộng, tình cảm mình nắm trên tay cũng trở nên nhỏ bé và vụn vặt.

Và thật vui vì đã hội ngộ, để mình có thể rõ ràng và chân thật lần nữa.”

— Yên Nhiên

Cô ấy như nhìn thấu tâm can mình mà viết ra vậy.

(Source: kittiezandtittiez, via lanvinla)